Câu chuyện mà tôi sắp kể ra đây! Chăc có lẻ các bạn sẽ không tin. Nhưng đây hoàn toàn là câu chuyện bịa đặt:

Ngày xữa, ngày xưa tại một vương quốc nọ có hai dòng HỌ chung sống  hoà thuận gắn bó với nhau rất khăn khít, hầu như làm việc gì cũng liên quan tới nhau. Dòng họ lý chuyên về nghành bán thịt dò heo, dòng họ Tô thì chuyên về nghành bán tăm xĩa răng. Tuy hai nghành khác xa nhau về một trời một vực song nó có một sự gắn bó liên quan chặt chẽ với nhau mà chúng ta không thể ngờ tới được. trước đây chỉ có quán dò heo của nhà họ lý vì mọi người ăn dò heo thường xuyên phải bị mắc răng nên nhà họ Tô đã nhanh chóng nắm bắt thời cơ mỡ cửa hàng tăm xĩa răng đồng thời cũng ra sức ngâm cứu và tung ra thị trường nhiều loại tăm xĩa răng vơi nhiều mẫu mã khác nhau rât đa dạng đáp ứng nhu cầu tiêu thụ của khách hàng. mấy chốc hai quán thịt dò heo của nhà họ lý và quán tăm xĩa răng của nhà họ Tô đã ăn sâu vào lòng người, khách gần xa ai ai cũng biết danh tiếng lẫy lừng của hai quán trên. nhờ thế mà hai đại gia đình trở nên rất giàu có. Có thể nói đây là hai trong những gia đình giàu có nhất trong vùng.

Hôm nay cả hai nhà đều phải tạm ngừng việc buôn bán vì hôm nay, cả hai nhà đều chuẩn bị đón chào một niềm vui mới, cả hai gia đình đều bận biệu, hồi hộp bồi hồi. bởi lẽ hôm nay Lý phu nhân và Tô phu nhân đều chuyển bụng hạ bồn sắp sinh con. Thật tình cờ là cả hai bà đều chuyển bụng cùng lúc, coi bộ hai bà khó sinh đây, chuyển bụng từ sáng đến giờ, mặt trời đã xuống núi mà vẫn chưa sinh, các thành viên trong cả hai gia đình đều hồi hộp vui mừng cũng bồi hồi lo sợ. thế rồi giây phút mong đợi của hai gia dình cũng đã đến, đúng vào lúc 0 giờ 0 phut 0 giây cả hai bà đều hạ bồn thành công. Nhà họ lý đón chào một bé trai rất kháu khĩnh đặc tên là Lý Bí Ngô, còn nhà họ Tô đón chào một tiểu công chúa rất đáng yêu đặc tên là Tô Mộng Ái. Cả hai đại gia đình đều hò reo lên trong niềm vui sướng. và ngay lập tức một định ước đã lập ra, cả hai gia đình quyết định đính ước cho hai đứa nhỏ, hai gia đình đã đặc một nhà nghệ nhân làm cho hai cái kèng nho nhỏ có thể đeo tên người như một sợ dây chuyền, một cái khắc chữ lý đưa cho nhà gái và một cái khắc chữ Tô đưa cho nhà trai. điều đặc biệt nếu hai cái kèng này mà phát ra âm thanh cùng nhau thì cả hai cái kèng đều phát ra màu bảy sắc cầu vòng rất mát mắt. Thế là việc đính ước của hai gia đình cũng đã hoàn tất, giờ chỉ chờ bạn nhỏ lớn lên thì sé tổ cức hôn lễ cho bạn nó.

Thời gian thấm thoát trôi qua, thịt dò heo chàng Bí Ngô đã ăn cũng biết đếm bao nhiêu cho xể, tăm xĩa răng nàng Mộng Ái dùng nhiều cũng không kém. Hai cô cậu giờ đã 8tuổi và cả hai đều mập như hai cái thùng phi. Người trong vùng thường gọi là hai cái thùng phi di động. có thể nói không có một đứa trẻ cùng lứa nào mà mập kinh khủng như cô cậu. giờ chỉ mới có 8tuổi mà đã mập như thế không biết sau này sẽ ra sao nữa, dù sao chúng cũng hợp nhau vì mập như nhau, thật đúng là kim đồng ngọc nữ mập địt. hai cô cậu lại tiếp tục lớn nhanh theo từng ngày nhờ vào thói quen thực hiện chiến dịch thịt dò heo đai tới và tăm xĩa răng dùng thỏa thích.

Cứ ngỡ hai đứa nó khi đến tuổi dậy thì thì sẽ xấu như ma chê quỷ khiếp, thế nhưng mọi chuyện đã xảy ra không thể không ngạc nhiên được.khi bước sang tuổi 15 cả hai mới thật là kim đồng ngọc nữ thật sự. Bí Ngô rất khôi ngô tuấn tú lại thông minh, còn Mộng Ái thì khỏi phải nói đẹp đến tiên cũng phải ganh tỵ, hoa phải ghen, liễu phải hờn. Cả hai đều mang một vẻ đẹp như chim bay cá lội. Bí Ngô thì có rất nhiều cô gái trong làng để ý thầm yêu vì vẻ đẹp cuốn hút lòng người cùng với sự thông minh tuyệt đỉnh của cậu. nhưng cậu chỉ để ý tới Mộng  Ái bởi  lẽ trong số những người con gái nói yêu cậu không có con mẹ nào có thể sánh so được với người vợ đính ước của cậu. Còn Mộng Ái hằng ngày cô phải gánh chịu những cuộc tổ chức săn lùng tán tĩnh muốn làm quen của các chàng trai trong và ngoài vùng. Thế nhưng Mộng Ái xem như đàn gãy tai trâu, nươc đỗ la khoai, gió thoảng qua thôi, bởi lẻ trái tim của cô đã hướng về chàng Bí Ngô yêu dấu.cả hai đang dần dần, rồi lại dần dần vung đắp tình cảm cho nhau, và tình cảm của hai người ngày một lớn, chàng yêu nàng như Lương Sơn Bá yêu Chúc Anh Đài, nàng yêu chàng cũng không kém, nàng yêu chàng như Lan yêu Điệp, cả hai như dô-mi-ô và du-li-êch vậy đó. Hằng ngày cả hai ngồi lên lưng trâu lên đồi thả diều rất lãng mạn và hạnh phúc. Rồi một ngày nọ bỗng dưng có biến cố kinh hoàng xãy ra trong đời đôi bạn trẻ.

Buổi chiều nọ như mọi buổi chiều cả hai lại ngồi lên lưng trâu tay cầm diều lên cánh đồng tình yêu cho diều tung cánh, hôm đó bầu trời trong xanh lắm, cả hai thỏa hồn vào những cánh diều trên bầu trời mà quên cả trời đã bắt đầu thả hoàng hôn nên về kẽo ba mẹ trông mong. Cánh đồng mang tên tình yêu ở cách xa nhà lắm, mãi mê chìm đắm mình vào thú vui thả diều không biết là đã đến giờ hộ tống trâu về. chợt một cơn gió cũng hơi mạnh khẽ từ đâu bất chợt ập đến làm cho cánh diều đứt chỉ bay đi, cả hai đều  ngơ ngát nhìn theo mà bất lực, Bí Ngô liền dục trâu chạy nhanh đuổi theo hướng của cánh diều, chạy mãi chạy mãi và, cuối cùng, chàng cũng đã thấm mệt, và ngay lập tức chàng dục trâu phi lại về chỗ cũ nơi có người yêu đang đứng đợi. và rồi cũng đã tới nơi, cả hai chỉ biết nhìn nhau cười. lúc này cả hai đều thâ’m mệt, đã đến lúc phải nhanh chóng trở về nhà. Và cứ thế cả hai leo lên lưng trâu ngao du về nhà, cảnh vật xung quanh như im lặng chỉ nghe tiếng bước chân trâu, tiếng gió vi vu hòa vào tiếng hát du dương của hai người yêu nhau. Mấy chốc đôi bạn trẻ cũng đã tới ngôi làng hay nói cách khác về tới vương quốc thân yêu của mình. Bổng cả hai từ trên lưng trâu rớt mạnh xuống đất khi nhìn thấy cảnh vật điêu tàn đau thươg trước mắt. cả vương quốc thân yêu của hai người bị thêu trụi, tất cả đều cha’y ra tro. Cả nhà và người kể cả gia xúc đều bị cháy khét. Bí Ngô cùng Mộng Ái cả hai không tin vào mắt mình nữa, cả hai đều không chấp nhận sự thật đau thương trước mắt nên họ lao vào ngôi nhà của mình mà tìm những người thân yêu mặc cho lửa vẫn đang cháy mù mịt, hai bạn trẻ với đôi chân run rẫy, đôi mắt ướt lệ hai hàng mi, lao mình vào ngôi nhà đang cháy của mình mà kêu cha kêu mẹ kêu chó kêu mèo kêu những gì thân thươg nhất đã bị cháy trụi trong ngọn lửa hung tàn. Mộng Ái khóc nức nở khóc nhiều lắm vừa khóc nàng vừa dùng tay xô, bư cái gì đó trong đống cháy mong tìm được một thứ gì đó làm cho nàng vui trở lại. tay nàng đã ướm máu máu nhiều lắm nhưng dường như nổi đau đớn không khiến nàng phải từ bỏ ý định của mình, nàng vẫn tìm nàng vẫn khóc. Khóc khóc khóc và cứ thế nước mắt nàng tuôn ra như mưa mà nàng vẫn cứ thút thít mà khóc, và dường như nàng đã khóc trong niềm đau thương rất cực độ, nước mắt của nàng dường như đã cạn khô, mắt nàng đã không còn nhìn thấy được gì nữa. dường như nàng đã bị mù, nhưng tay nàng vẫn đang cố gắng bư, lục tung đống lửa để tìm thứ mình cần tìm. Bí Ngô cũng đau khổ không kém, chàng không biết chuyện gì đã xãy ra với dân làng và gia đình chàng. Chàng rất phẫn nộ nóng giận và đau khổ chàng vừa la vừa khóc kêu cha gọi mẹ gọi người thân, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay. Chàng kêu héc đến nổi bể cả tiếng, tiếng chàng bây giờ không còn phát ra âm thanh nữa chỉ còn những dòng lệ đang tuôn trào hòa với tiếng ré không âm thanh của chàng. Dường như chàng đã bị câm mất tiêu ròi. Cả hai đều quỳ gối xuống đống tro tàn mà tuyệt vọng, họ ôm nhau khóc,cô gái xinh sắn ngày nào giờ đã bị mù, chàng trai khôi ngô ngày nào giờ cũng đã bị câm mất rồi. cả hai ôm nhau khóc trong sự đau khổ. Họ tự hỏi không biết chuyện gì đã xãy ra với gia đình họ và dân làng yêu dấu thân thương. Không biết vì lý do gì hay kẻ nào đã gây ra tội ác của ngày hôm nay. Cả hai ôm nhau khóc mãi rồi kiệt sức mà ngất đi,vừa lúc đó có tiếng vó ngựa từ đâu tiến lại gần, à thì ra là tiếng vó ngựa của bọn thổ phỉ chuyên đi cướp tài sản của mọi người. có lẻ chuyện này cũng là do bọn chúng gây nên chứ không ai vào đây được. thì ra là kẻ cầm đầu bọn cướp này cũng nghe tới vè đẹp chim sao cá lặng của Mộng Ái nên muốn đến để chiếm đoạt về làm tướng cướp phu nhân. Vì không thấy Mộng Ái ở đâu, hỏi gia đình nàng và người dân trong làng đều không trả lời nên chúng nhẫn tâm phá hùy thiêu trui làng mạc nhà cửa kể cả gia xúc và người. bọn chúng chia nhau đi tìm nàng nhưng không thấy nên giờ quay trở lại thử xem sao? Nào ngờ trước mắt bọn chúng bây giờ là đôi trai tài gái sắc như lời đồn đại của nhân gian. Tên cướp chết mê chết mệt về vẻ đẹp của nàng Mộng Ái bằng sai quân bắt nàng về bản doanh của chúng và chúng đem Bí Ngô thả xuống vách đá núi cao chót vác. Không biết rồi đây nàng Mộng Ái sẽ như thế nào có thoát được khỏi tay bọn cướp man rợn và hiểu được rõ về cái chết cùa dân làng mình không? Chàng Bí Ngô có thể sống xát và tìm lại được người yêu cũng như hoàng thành được xứ mệnh báo thù của bộ tộc của mình hay không? Mời các bạn đón đọc tập hai nhé!

Cảm ơn maletrangian đã gửi bài về cho khongquantam.com nhé!

SHARE

LEAVE A REPLY